Tha hương ngồi
ngắm rừng Thu,
Thương Quảng nam
Thu xa lơ … xa lắc !
Rưng rức lòng phải khóc,
Hay che mặt cười khan … hè !
(sợ người bảo giống điên)
Cách nửa vòng xoay trái đất
Hai đầu giờ sai giấc :
Bên mộng là ngày,
Bên thực lại là đêm…
Đời chéo nhau giữa đôi bờ xa lắc,
Chéo nỗi niềm bất trắc lắm, Người ơi !
Atlanta nương tựa,
Chỉ đất khách quê người .
Còn quê hương Ta, nóng hổi:
Tô “Mì Quảng” Bà Chín (*) kia đợi,
Thâm trầm bâng khuâng nỗi nhớ quá đây … nì !
Để có một ngày đuờng về quê,
Viếng mộ phần chư Tôn linh : Gò Ông Ruộng .
Tộc Nguyễn văn “Phái nhì”
Ghé chợ chiều mua rượu trầu cau, hương hoa quả,
Rẽ lối vào Nam phước, ngã ba …
Chầm chậm xôn xao nghe chiều buồn lựng khựng,
Thấy mất nhịp “Cầu Chìm” thuở trước thương thương !
Chợt dòng sông lẫy hờn,
Thấy dáng Ta về, xiêu xiêu tóc bạc,
Bỗng thương nhiều che mặt khóc, hỏi :
Sao quanh bờ tre cứ mãi còn xanh ?
Quặn thắt lòng, chính Ta,
Tuổi thơ đã mất:
Chạp mả thăm quê, Xuân Thu nhị kỳ lễ hội,
Trôi mất cả những chiều :
Nhảy ùm đen đúa tắm mát với dòng sông …
Thu không dừng
thời thơ trẻ,
Thương “Cầu Chìm”
Thu xa lắc … xa lơ !
Atlanta,Georgia
Thu 2005
(*) Mì Quảng Bà Chín Đànẵng là thân mẫu tác giả …
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2007
Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007
Nhạc Mưa
Ảnh của Nguyễn Đức Cung - www.dunglac.org
Đêm mưa giọt xuống máng tôn
Nhịp nhàng rỉ rả theo nguồn mưa rơi.
Bất ngờ, giọt trúng hồn tôi !
Nhịp nhàng rỉ rả theo nguồn mưa rơi.
Bất ngờ, giọt trúng hồn tôi !
Dặn Dò
Nhìn theo điệu cánh chim non
Sau lưng chiếc tổ chỉ còn bâng khuâng
Chim ơi, vui hãy cành gần
Chớ mơ trời rộng, chớ cần cành cao
Một mai, chầm chậm, không sao
Khi chim vững cánh, cành cao hãy còn
Bao la nước nước non non
Trời xanh nhẹ gió vườn hồng nở hoa
Điệu ru đôi cánh gần xa
Trời xanh thêm rộng vườn hoa thêm hồng…
Sau lưng chiếc tổ chỉ còn bâng khuâng
Chim ơi, vui hãy cành gần
Chớ mơ trời rộng, chớ cần cành cao
Một mai, chầm chậm, không sao
Khi chim vững cánh, cành cao hãy còn
Bao la nước nước non non
Trời xanh nhẹ gió vườn hồng nở hoa
Điệu ru đôi cánh gần xa
Trời xanh thêm rộng vườn hoa thêm hồng…
Chung Sống
Mẹ đưa con mẹ về làng
Con reo vui nhặt lá vàng, lá khô
Mẹ đưa con đến bờ hồ
Để xem con giếc, con rô…thế nào.
Quanh năm lũ lá xạc xào
Quanh năm lũ cá lao xao từng đàn
Con về níu lại thời gian
Đừng cho cát bụi miên man tuổi đời!
Lá rơi lìa cội, lá rơi
Để cây nuối tiếc một thời bơ vơ.
Từng đàn lũ cá ngẩn ngơ
Quanh quanh, lội lội khi bờ khi khơi
Vài con én nhỏ tung trời
Hồn xuân phảng phất như mời gọi xuân
Cuộc đời chừng đã nên khung
Những nhỏ nhoi ấy… đã chung cuộc đời.
Con reo vui nhặt lá vàng, lá khô
Mẹ đưa con đến bờ hồ
Để xem con giếc, con rô…thế nào.
Quanh năm lũ lá xạc xào
Quanh năm lũ cá lao xao từng đàn
Con về níu lại thời gian
Đừng cho cát bụi miên man tuổi đời!
Lá rơi lìa cội, lá rơi
Để cây nuối tiếc một thời bơ vơ.
Từng đàn lũ cá ngẩn ngơ
Quanh quanh, lội lội khi bờ khi khơi
Vài con én nhỏ tung trời
Hồn xuân phảng phất như mời gọi xuân
Cuộc đời chừng đã nên khung
Những nhỏ nhoi ấy… đã chung cuộc đời.
Thứ Tư, 24 tháng 10, 2007
Cánh Chim Bằng
Phải trái đồng nhau, đều chung cánh,
Cao thấp chẳng khác, hoá thành không.
Chim bay muôn phương như là mộng,
Thật mộng trong đời, thật hoá không.
Cao thấp chẳng khác, hoá thành không.
Chim bay muôn phương như là mộng,
Thật mộng trong đời, thật hoá không.
Dã Quỳ Ơi!
“Hỏi tên rằng biển xanh dâu
Hỏi quê rằng mộng ban đầu đã xa.”
Bùi Giáng
“Vàng chi lắm vậy dã quỳ ơi!”
Mây trời phiêu hốt đã ngừng trôi
Chim trời mỏi cánh phương nao nghỉ
Đây nắng đây hoa lặng cuối đồi.
Lòng chợt bồi hồi bạn đã xa
Nhạt nhoà năm tháng bóng người qua.
Vàng nát lưng đồi quỳ rũ rượi
Tím ngắt pensée mộng hải hà.
Dẫu biết vô thường một đoá hoa
Sắc không cõi tạm biết đâu là…
Ba trăm năm nữa nào ai biết
Nửa cuộc nhân gian bỗng nhạt nhoà…
Hai mươi ba giờ, ngày mười ba, tháng giêng 2007
Hỏi quê rằng mộng ban đầu đã xa.”
Bùi Giáng
“Vàng chi lắm vậy dã quỳ ơi!”
Mây trời phiêu hốt đã ngừng trôi
Chim trời mỏi cánh phương nao nghỉ
Đây nắng đây hoa lặng cuối đồi.
Lòng chợt bồi hồi bạn đã xa
Nhạt nhoà năm tháng bóng người qua.
Vàng nát lưng đồi quỳ rũ rượi
Tím ngắt pensée mộng hải hà.
Dẫu biết vô thường một đoá hoa
Sắc không cõi tạm biết đâu là…
Ba trăm năm nữa nào ai biết
Nửa cuộc nhân gian bỗng nhạt nhoà…
Hai mươi ba giờ, ngày mười ba, tháng giêng 2007
Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2007
Thứ Ba, 16 tháng 10, 2007
Công Người
Ai đem vất vả lên đồng
Để cho ruộng lúa đơm bông chín vàng
Tay người, bát gạo trắng ngon
Cho ta những bát cơm còn mồ hôi!
Ai cho cái chén, cái nôi,
Cái chăn đêm lạnh, cái nhà ngày mưa
Ai cho cái áo em vừa
Con đường đi sớm về trưa cùng người
Từng cành, từng nụ xinh tươi
Ai tô cái đẹp nụ cười thêm duyên
Lững lờ mạn sóng đưa thuyền
Ai ưu ái tiễn khách miền sông xa
Một vùng mây nước bao la
Giọng ai hát đó… cho ta nhẹ lòng
Rừng cao vời vợi nhớ mong
Những trang sách nhỏ dẫn lòng lên cao
Nắng về từng sợi xôn xao
Nón ai che mát má đào ngày xuân
Đường kim, mối chỉ ngập ngừng
Phải chăng thương vải thợ dừngtay khâu
Sương chiều nhẹ xuống hàng dâu
Ai nuôi lá mượt cho bầu tơ thơm
Thương mùi rạ, nhớ mùi rơm
Trong ta thơm toả… mùi thơm của người…
Để cho ruộng lúa đơm bông chín vàng
Tay người, bát gạo trắng ngon
Cho ta những bát cơm còn mồ hôi!
Ai cho cái chén, cái nôi,
Cái chăn đêm lạnh, cái nhà ngày mưa
Ai cho cái áo em vừa
Con đường đi sớm về trưa cùng người
Từng cành, từng nụ xinh tươi
Ai tô cái đẹp nụ cười thêm duyên
Lững lờ mạn sóng đưa thuyền
Ai ưu ái tiễn khách miền sông xa
Một vùng mây nước bao la
Giọng ai hát đó… cho ta nhẹ lòng
Rừng cao vời vợi nhớ mong
Những trang sách nhỏ dẫn lòng lên cao
Nắng về từng sợi xôn xao
Nón ai che mát má đào ngày xuân
Đường kim, mối chỉ ngập ngừng
Phải chăng thương vải thợ dừngtay khâu
Sương chiều nhẹ xuống hàng dâu
Ai nuôi lá mượt cho bầu tơ thơm
Thương mùi rạ, nhớ mùi rơm
Trong ta thơm toả… mùi thơm của người…
Lưu Luyến
Đưa em qua dốc đường về
Nghe lòng quạnh quẽ bốn bề lặng thinh
Ai ru khúc hát ân tình
Như lời của mẹ ru mình ngày xưa.
Đưa em qua dốc đường mưa
Lòng như chan chứa những mưa của lòng
Ai ngồi bên cửa chờ mong
Như hình ảnh mẹ xót lòng trông con…
Nghe lòng quạnh quẽ bốn bề lặng thinh
Ai ru khúc hát ân tình
Như lời của mẹ ru mình ngày xưa.
Đưa em qua dốc đường mưa
Lòng như chan chứa những mưa của lòng
Ai ngồi bên cửa chờ mong
Như hình ảnh mẹ xót lòng trông con…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
