Thứ Hai, 4 tháng 2, 2008

Làm Thơ

Làm chi thơ thẩn cả đời,
Quay ra quẩn lại chẳng rời được thơ.
Lẽ nào mà lại ơ hờ ?


Quê Mùa

Chân trần nón lá loay hoay,
Tay lem lấm đất, mặt mày dơ dơ.
Quê mùa có một chút thơ ./.

Thức Khuya

Thức đêm mới biết đêm dài.
Sống lâu mới biết cuộc đời ngắn thôi.
Bình minh thấp thoáng chân trời ./.

Đi Đâu, Về Đâu?

Đi đâu trên đoạn đường này.
Về đâu cuối nẻo trời tây u huyền ?
Bàn tay ai nắm trong đêm ./.

Luẩn Quẩn

Con cà đi với con kê,
Đi quanh đi quẩn chẳng hề đến nơi.
Đầu đường, chiếc lá vàng rơi ./.

Nuôi Xuân

Tìm về dĩ vãng đôi bờ
Người bên kia bến, hững hờ nước trôi
Người bên đây, thả mây trời…
Hai con Én mãi tìm mồi nuôi Xuân!

Vết Cũ

Tìm về vết cũ của thời gian
Của mấy mươi năm mãi bẽ bàng
Trở gót phiêu lưu, lòng Hạ khuất
Dừng chân hồ hải, tuổi xuân sang!
Tương lai thấp thoáng như hờn tủi
Dĩ vãng chập chờn tựa thở than…
Hỡi bạn cố tri cùng thử hỏi
Có ai xếp gọn khối tơ vàng?

Chiều Nắng Cuối Năm

Nắng chiều buồn lắm em ơi
Vườn hoang đâu dám nhận lời nhắm thăm
Ngồi nhìn tay trắng cuối năm
Chua cay riêng uống oái ăm cuộc đời!

Cánh chim nhỏ bay ngàn khơi
Có mang giúp hộ lên trời niềm riêng?

Có ta cũng chẳng ích gì
Không ta cũng chẳng hại chi gian trần.

Hỡi người bạn, gọi là thân
Giùm ta tính thử mấy lần thương đau.

Tĩnh Lặng

Mùa không một chút gió,
Đêm đầy ánh trăng ngà.
Ngàn cây trút hết lá,
Người còn lại thịt da.

Bờ cát dài ôm mộng,
Biển lắng lòng nằm nghe.
Nhẩn nha vài con sóng
Chở tình đi chưa về…

Triết Lý Của Đời

Biết ai ăn mày của ai,
Kẻ đứng khom lưng – người ngồi ưỡn bụng.

Chỉ qua ánh mắt cười,
Đời thấy ra kẻ cho – người nhận

Phải sống làm sao để không ân hận
Suốt một đời không làm kẻ nhận của người cho.