Ngày xưa thường mơ ước
Mơ ước chẳng cao xa:
Ngoài vườn thật nhiều hoa
Trong nhà thật nhiều sách.
Ngày nay thì mơ ước
(Không biết có cao xa?)
Mỗi người, một cành hoa
Mỗi người, một cuốn sách.
Thứ Năm, 17 tháng 4, 2008
Chia Sẻ
Em cũng như ta, thiếu rất nhiều
Nhưng đời còn đó chút thương yêu
Là bao hy vọng tiềm năng sống
Như lữ khách bên bếp lửa chiều…
Em cũng như ta, khát chút tình
Những lòng nhân ái, ánh bình minh
Niềm tin cuộc sống đang bừng sáng
Sưởi ấm lòng nhau, có chúng mình.
Em cũng như ta, như mọi người
Mong đời trải đẹp nụ cười tươi
Thì đây, đời đẹp, đời đem đến
Cho mỗi một ta một nụ cười.
Em cũng như ta, như mọi người
Trái tim hừng thắm sắc hồng tươi
Nhẹ tay chia sẻ và san sớt
Quà tặng cho nhau: nửa miệng cười.
Em cũng như ta, bước giữa đời
Dẫu rằng nắng đổ, dẫu mưa rơi
Dẫu cơm áo thiếu hay thừa thãi
Cũng khó rời nhau, đấy… em ơi!
Nhưng đời còn đó chút thương yêu
Là bao hy vọng tiềm năng sống
Như lữ khách bên bếp lửa chiều…
Em cũng như ta, khát chút tình
Những lòng nhân ái, ánh bình minh
Niềm tin cuộc sống đang bừng sáng
Sưởi ấm lòng nhau, có chúng mình.
Em cũng như ta, như mọi người
Mong đời trải đẹp nụ cười tươi
Thì đây, đời đẹp, đời đem đến
Cho mỗi một ta một nụ cười.
Em cũng như ta, như mọi người
Trái tim hừng thắm sắc hồng tươi
Nhẹ tay chia sẻ và san sớt
Quà tặng cho nhau: nửa miệng cười.
Em cũng như ta, bước giữa đời
Dẫu rằng nắng đổ, dẫu mưa rơi
Dẫu cơm áo thiếu hay thừa thãi
Cũng khó rời nhau, đấy… em ơi!
Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2008
Thứ Hai, 31 tháng 3, 2008
Nhớ Hoài
Thuở chúng mình
Từng củ khoai, trái bắp
Vẫn đầy ắp
Biết bao là tình!
Rồi chúng mình
Cũng có khi được
Những ly bia đầy ắp
Nhưng khó phai mờ
Những trái bắp, củ khoai…
Từng củ khoai, trái bắp
Vẫn đầy ắp
Biết bao là tình!
Rồi chúng mình
Cũng có khi được
Những ly bia đầy ắp
Nhưng khó phai mờ
Những trái bắp, củ khoai…
Rồi Một Ngày
Ta về đây mang mang hồn viễn khách,
Đã mềm môi qua ngàn chén rượu cay;
Bỗng thấy đời chỉ là bọt biển,
Mắt miệng đã mù, sầu vẫn chất đầy!
Ta về đây làm con sông u uẩn,
Mà hồn ta đầy những rong rêu.
Bài hát cũ sao ta nghe xa lạ,
Tỉnh cơn say, đời ngã bóng chiều!
Ta về đây gọi tên mình để nhớ,
Và để quên, hết những ngày qua.
Còn gì đâu? Chỉ đôi bàn tay trắng,
Nhìn tương lai: Dòng nước cuốn mờ xa!
Đã mềm môi qua ngàn chén rượu cay;
Bỗng thấy đời chỉ là bọt biển,
Mắt miệng đã mù, sầu vẫn chất đầy!
Ta về đây làm con sông u uẩn,
Mà hồn ta đầy những rong rêu.
Bài hát cũ sao ta nghe xa lạ,
Tỉnh cơn say, đời ngã bóng chiều!
Ta về đây gọi tên mình để nhớ,
Và để quên, hết những ngày qua.
Còn gì đâu? Chỉ đôi bàn tay trắng,
Nhìn tương lai: Dòng nước cuốn mờ xa!
Tiễn Biệt
Theo tiễn một quãng đường rồi-thôi-hết,
Nẻo trần gian mờ mịt một bóng người.
Một nắm đất cho người nằm trong huyệt
Một đêm dài – khép lại – một ngày vơi…
Nẻo trần gian mờ mịt một bóng người.
Một nắm đất cho người nằm trong huyệt
Một đêm dài – khép lại – một ngày vơi…
Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2008
Đèn Cao Áp và Trăng
Cái đèn cao áp vô duyên
Vênh vênh váo váo che duyên chị Hằng.
Thôi rồi một tối đầy trăng !
Vênh vênh váo váo che duyên chị Hằng.
Thôi rồi một tối đầy trăng !
2002 - Nhâm Ngọ
Hai ngàn Con Ngựa hí vang,
Hai Con Ngựa thắng kiệu vàng về dinh.
Mai vàng trong gió rung rinh ./.
Hai Con Ngựa thắng kiệu vàng về dinh.
Mai vàng trong gió rung rinh ./.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
