Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2009

Dạ Khúc Valentine

Tình yêu ơi!
Hãy cùng ta đứng lên để ca ngợi tin yêu.
Tình yêu là bất diệt
Là tiếng vọng từ ngàn xưa;
Đưa ta trở về với tâm thức nguồn cội;
Là yêu thương trần trụi thủa hồng hoang.
Tình yêu là vương quốc thần tiên đầy mơ mộng,
Nơi không có mặt của những toan tính hẹp hòi,
Những dối trá đê hèn và những lọc lừa trơ trẽn.
Tình yêu lau sạch nhơ uế của tâm can;
Băng bó lành lặn những vết tích què quặt của hận thù và được mất.
Tình yêu lắm vụng về, ngây ngô, khờ khạo,
Hồn nhiên và trong sáng như nụ cười bé thơ…
Tình yêu cũng lắm ngu ngơ, luôn nhận nhầm những nỗi đau nhân thế.
Tình yêu là mật ngọt được chắt chiu từ nỗi cô đơn.
Để nuôi dưỡng những mầm sống còn non nớt,
Chưa đủ sức khôn lớn với ngàn năm...
Ôi! Tình yêu rộng rãi và bao dung quá đỗi,
Tình yêu đưa ta đi khắp chốn mọi nơi,
Bay bổng với gió trăng giữa mây trời lồng lộng.
Tình yêu ru em tròn giấc ngủ đơn sơ;
Lúc tỉnh dậy,
Tưởng chừng như đời mình đã hơn một lần tắm gội.
Tình yêu là thiên đường của chúng ta.
Của tất cả những ai
đã từng nếm trải niềm đau cát bụi,
Để đổi lấy chút lòng trinh bạch với ngàn sau…

Tri Ân

Tạ ơn trời đất bao la,
« Công cha nghĩa mẹ » nuôi ta nên người.
Ơn bè bạn, ơn cuộc đời,
Nơi ta gởi gắm những lời thâm sâu.
Ơn em một chút từ tâm,
Cho ta vui sống và thầm yêu em.

Tình Ca Trên Nương

Tặng Em và các con

Ta cùng nhau lên nương
Đem tình gieo muôn phương
Chim rừng ca trong sương
Như lời ca yêu thương.

Ta cầu xin xa khơi
Mây về đây ngưng trôi
Ơn trời tuôn mưa ngâu
Cho màu lên xanh tươi.

Đêm về ta bên nhau
Trăng về ta yêu nhau
Khi đời quên thương đau
Ưu phiền trôi qua mau.

Mong mùa thơm ngô khoai
Cho tình ta lên ngôi
Ta cùng nhau vui ca
Tang tình tang âm vang.

Em ngồi mơ xa xôi
Cung trầm ngân chơi vơi
Mơ màng len cô đơn
Thơ về thêm hoang sơ.

Hương rừng thơm đâu đây
Xuân về đem tin yêu
Tâm hồn ta phong nhiêu
"Ru tình" bay lên cao.

Tình Ca Trên Nương - giới thiệu



LỜI GIỚI THIỆU

… Thì đành vậy!
Dẫu sao cũng một chút tình, chút hương đồng nội cỏ. Khi cầm bản hoàn chỉnh của tập thơ nhỏ: “Tình Ca Trên Nương” được viết tay trên trang vở học trò một cách trân trọng từ anh bạn Nguyên Thương (Nguyễn Văn Thưởng) với lời nhắn: Viết giùm mình mấy lời giới thiệu!

Thì đành vậy, tôi gã Ba vườn loay hoay cùng hai mùa mưa nắng. Có chút máu thơ thẩn, vẽ vời cấp huyện lẻ, và anh bạn thì cùng ấp cùng xã này có to tác gì đâu. Nói như ngôn ngữ đời thường: Ối dào! Chuyện nhỏ.

Nên thế thôi, dẫu sao cũng một chút tình…

Thử viết mấy dòng, lần đầu con chữ đắn đo, suy nghĩ bởi lĩnh vực mới mẻ này (lời giới thiệu).

Sau khi đọc tới ba bận để lần tìm mã khoá, ít nhiều nhận ra rằng: Tâm thế sống và thơ anh, nếu được gọi như vậy, có điều nhất quán, tiếng lòng thỏ thẻ như cái tên của tập thơ. Cũng là cung bậc, nhưng cái “tạng” vốn quen thế. Êm trầm như cơn mưa rã rích một buổi chiều qua nhẹ.

Không bắt gặp những nét tung hứng, phá cách cao độ với những suy tưởng hư thực trong tột cùng của giấc mơ đời huyễn hoặc. Có đôi khi anh thực với câu chữ đến đỗi thương:

Nhà em chật hẹp quá đi
Góc thì chữ nghĩa góc thì rau lang
Góc thì siêu thoát khói nhang
Góc thì trần trụi mênh mang tình người
(Nhà em)

Tôi có cảm giác đây là một trong mấy bài đứng được.
Vần thơ ngắn gọn, súc tích, được viết bằng ngôn ngữ dân dã, bình dị. Với thể lục bát nhịp mềm tự sự, trong sáng chân thực. Đã thay người nói lên một cách thế sống đầy tư duy nghĩa tình sau trước. Hoặc mấy cặp lục bát nhặt nhạnh đâu đó nghe cụt ngủn mà đẫm đầy nỗi nhớ đau khi viết về Mẹ!

Mưa nhiều nỗi nhớ thêm nhiều
Mẹ ơi! Nhớ Mẹ những chiều gió mưa.

Cũng có lần, trước bóng dáng bất chợt giữa đời đã để lại trong anh nhiều trăn trở:

Em mặc xà rông hay đóng khố
… Tắm hương đời cho vơi bớt khổ đau
(?)

Rồi bài “Bon sai”, sự nhạy cảm của tâm hồn trước cái đẹp đã dẫn dắt ta về cõi miền yêu thương, bến bờ nghệ thuật.

Và được xác tín như một niềm tin bất hoại khi anh “chấp nhận”:

Ta nhận em
Như tình yêu và trái chín ngọt ngào
… Chắp cánh cho cuộc đời bay cao
(Chấp nhận)

Dĩ nhiên, sự trả giá chẳng phải hời bởi niềm đau co rúm của men đắng phận người vây bủa. Và tưởng chừng anh đã sờ nắm được trên hành trình kiếm tìm “hạnh phúc” dù vẫn còn ở phía trước với bao nhiêu là nắng mưa xiêu dạt.

Ở bài “Không đề”, cũng là một bài ngắn được cố ý cắt xén ra để mang tính dàn trải trên trang chữ. Nhưng vẫn không giấu được phép hồi đoạn của thể đối mà anh cũng thi thoảng viết cho mình và vài ba bài cảm xúc khác.

Ngay một số bài đường luật, tôi dừng lại ở bài “Vịnh giữ bò”. Tuy mang phong vị hơi hướng cổ xưa, nhưng cũng là một đóng góp đáng ghi nhận. Bởi được nói bằng ngôn ngữ hôm nay.
Và cuối cùng, tôi cứ bâng khuâng mãi về nỗi đơn độc của gã lẩn thẩn trót vương nợ:

… Côn trùng lặng tiếng đêm man dại
Trống vắng reo vang rợn hãi hùng!
(Đêm)

Lan man tản mạn như thế liệu có dài lắm không so với suy nghĩ ban đầu khi đặt bút viết về một số tâm tình riêng chung của tập thơ nhỏ này.

Người ta nói rằng: cách hay nhất để hiểu người, không gì tốt hơn là ta nên đọc họ. Và nên chăng, ta cũng cần sống cùng để thấy ra “Bản lai diện mục”. Dù có đôi khi cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, biết đâu lòng ta chưa thấu tỏ?

Thì đành vậy. Tuỳ ở người đọc cảm nhận, đánh giá thì nhiều chiều và mang tính khách quan hơn. Bởi biết đâu tôi lại vị thân mà tung hô tán tụng. Quên đi cái chức năng cần thiết của con mắt xanh Nguyễn Tịch, nhất là với nàng Thơ khó tính!

Sau tiết thu phân
Những ngày dài áp thấp – Mậu tý

Yên Thi
9.2008

Tình Ca Trên Nương - tập thơ


Thứ Năm, 9 tháng 10, 2008

Tự Tình

Bao năm rồi em
Từ thủa đàn chim tan tác trong khói lửa chiến tranh
Rời bỏ mái trường xưa,
Xa lìa mối tình thơ
mơ mộng …

Bao năm rồi em
Trong làng quê yên bình sau bom đạn
Chân bên nhau (mà tay chưa hề trong tay )
Bên bờ Vĩnh Định thân quen
Nhớ
Hoa dại , mùi rơm
với đường thơm hương trinh nữ

Từ thủa
Mỗi đứa một phương
Hai người đôi ngã
Đường bản mệnh trong bàn tay xòe mở
Chằng chịt hoài một định mệnh đau thương
Em đi đâu ?
Em về đâu ?...
Để một chiều nhạt nắng mùa xuân
Nhận thư em mà bàng hoàng nín lặng
Thôi hết rồi hoa với bướm lìa nhau…

Anh ở mãi nơi miền Nam xa ngái
Quẩn quanh hoài trong hiện tại
Lòng mơ về dĩ vãng thoáng qua mau
Tình xa rồi nên tình cũng đớn đau…

Đêm nay gió lạnh đầu đông
Trên cầu bước chậm
Bìm bịp kêu con nước đã ròng
Vẳng bên sông tiếng khắc khoải chờ mong
Lục bình trôi rưng rưng màu tím
Lục bình trôi, trôi mãi về đông…
Đêm nay , giáo án mở
Xen tiếng ầu ơ
Ru con đêm vắng
Và bên lề giáo án
Có bao giờ
em viết lẫn tên anh ?...

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

Chia Xa

Đò hờn bỏ mặc bến xưa
Em về bên ấy… ai đưa qua cầu?
Bến hờn thức trắng đêm thâu
Phải chăng đôi ngả… bởi cầu chia xa!

Cao Đẹp

Theo gót ai về trong nắng êm
Gió nâng tà áo đón sương mềm
Ta nâng mộng ước làm em mất
Chiếc áo học trò mới… của em!

Thuở ấy ta vui, tuổi ấy mà
Giờ từng sợi bạc từng xót xa:
“Sao không lồng kính vàng son ấy?”
Để giữ nghìn năm một sắc hoa.

Ai giữ nghìn năm được sắc hoa?
Nhưng ai cũng thấy xót xa mà
Riêng ta, cũng mất, nhưng màu sắc
Mãi giữ được hương… vẫn đậm đà.

Chợt Nghe Em Hát Dậy Cuồng Mộng Xưa

Ta cứ ngỡ đêm nay
không có vì sao nào mọc,
Trái đất cũng ngừng quay,
Và đường đêm chỉ một bóng đổ dài,
Đi thất thểu mà nghe trời đất rộng.
Sương rơi,
hồn thạch động,
Lạnh lùng một cánh dơi hoang.
Tiếng hát em từ cõi điêu tàn,
Nghe rờn rợn lên muôn ngàn nuối tiếc.
Lòng ta đang khánh kiệt,
cũng rạt rào cung thương.
Tiếng hát em từ cõi vô thường
Nghìn năm giấu chặt
cũng dậy cuồng mộng xưa!
Ta đã bao năm
Đi tìm Đất Hứa,
Đất Hứa thật xa vời
Tựa tiếng hát em…
Thương em bỏ biển lên rừng,
Mài gương soi bóng nỗi buồn nhân gian…

Sài Gòn – Tàn đông 1982

Ngậm Nhạc Nhả Thơ

Thương em trăng sáng vườn chè
Em tôi, hạ trắng trở về nhà xưa
Tặng em tình khúc chiều mưa
Tóc mai sợi ngắn sợi vừa trao nhau
Đưa tay hứng hạt mưa ngâu
Rừng xưa đã khép – nhuộm màu cố hương
Người đi trăm nhớ ngàn thương
Người về bỗng nhớ con đường me xanh
Cành hoa trắng, nắng long lanh
Ngày xưa Hoàng Thị đi quanh đợi chờ
Giấc mơ chỉ là giấc mơ
Trăng mờ bên suối, hồn thơ ngậm ngùi
Khúc thụy du, buồn tàn thu
Đêm tàn Bến Ngự - lời ru tạ từ
Diễm xưa, biển nhớ, tương tư
Chiều mưa biên giới, con đường cái quan
Đưa em tìm động hoa vàng
Lá thư, nghệ sĩ, tình nàng dư âm
Đêm đông – cát bụi – thì thầm
Trăng tàn hè phố, bâng khuâng cỏ hồng
Ru em từng ngón xuân nồng
Phượng yêu – yêu phượng, mưa hồng hư hao
Tâm yên từ một kiếp nào
Giờ đây em đã đi vào hồn anh
Tiễn em – Như cánh vạc bay…