Dưới bóng tre xanh,
Một túp lều nho nhỏ;
Ông lái đò
và con chó,
Sống bên nhau như đôi bạn chân tình.
Dắt dìu nhau qua muôn bến tử sinh.
Trải bao năm lên thác, xuống ghềnh,
Thâm tình,
Đậm nghĩa.
Ông lái đò yêu con chó nhỏ,
Con chó ngây thơ thương ông chủ cô đơn.
Một bữa cơm,
Đôi bữa rượu,
Ông Tám say mắt chó cũng rưng rưng…
Bên dòng sông dửng dưng,
Nào ai biết nỗi buồn ông Tám!
Bến Mã Đà – Xuân 1983
Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010
Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010
Không Tên 100
Trăng ngồi một mình bên bờ suối
Cúi đầu soi bóng những cuộc tình trót dở dang.
Người mang kí ức trôi đi về phương ấy
Tháng ngày ở lại
cười xót xa.
Mùa qua, rồi mùa đợi
Có bao giờ sáng trọn một mùa sao.
Ta yêu trăng như yêu một người con gái
Để đời khờ dại
thức trắng đêm.
Trăng ngồi một mình bên bờ suối
Đuôi tóc dài lõa xõa trên vách đá lẻ loi.
Bao đêm soi mình bên kí ức,
Đã không còn nước mắt để yêu
Không còn hờn dỗi để lại thứ tha nhiều.
Chỉ xin một người đêm nay vẫn thức
Xóa tội cho nhau…
Px! 27.02.2010
Cúi đầu soi bóng những cuộc tình trót dở dang.
Người mang kí ức trôi đi về phương ấy
Tháng ngày ở lại
cười xót xa.
Mùa qua, rồi mùa đợi
Có bao giờ sáng trọn một mùa sao.
Ta yêu trăng như yêu một người con gái
Để đời khờ dại
thức trắng đêm.
Trăng ngồi một mình bên bờ suối
Đuôi tóc dài lõa xõa trên vách đá lẻ loi.
Bao đêm soi mình bên kí ức,
Đã không còn nước mắt để yêu
Không còn hờn dỗi để lại thứ tha nhiều.
Chỉ xin một người đêm nay vẫn thức
Xóa tội cho nhau…
Px! 27.02.2010
Không Tên 64
Đêm nay ta ra đầu ngõ đón trăng về
Đường mê ngõ nhỏ buồn lê thê
Hồn ta đi lang thang những ngọn cỏ
Gót trăng nhẹ khe khẽ dưới chân đê.
Đêm nay trăng bận mùa sương khói
Ngõ lạnh heo may ngọn lửa hồng
Củi gỗ phơi sân vẫn còm cỏi
Xa xa trăng ngóng, chẳng lại hong.
12.10.2008
Đường mê ngõ nhỏ buồn lê thê
Hồn ta đi lang thang những ngọn cỏ
Gót trăng nhẹ khe khẽ dưới chân đê.
Đêm nay trăng bận mùa sương khói
Ngõ lạnh heo may ngọn lửa hồng
Củi gỗ phơi sân vẫn còm cỏi
Xa xa trăng ngóng, chẳng lại hong.
12.10.2008
Không Tên 80
Biển là đâu ?
Sóng là đâu ?
Bởi trong những giấc mơ, có ai biết mình đang say ngủ
Và có ai biết mình sẽ mộng giấc đêm nay.
Hỏi thử thế gian tình là gì ?
Để người đi qua như một giấc mộng dài và cay đắng.
Nếu không có ngọt ngào, làm sao biết chua cay
Nếu không có đớn đau, thì nào ai biết được hạnh phúc.
Sao mỗi lúc cuộc tình trôi qua
Như đời ai trở về từ một đêm dài lắm mộng
Người ta chỉ thấy còn lại những khổ đau
Có ai biết tình yêu là biển cả ồn ào và lặng lẽ
Chỉ muốn biết sóng đổ về đâu
Để tan rồi chỉ còn lại bọt nước mà thôi.
Ta không biết, nhân thế cũng chẳng ai hay
Nếu tình yêu chỉ là một giấc mộng
Đến khi nào đời tỉnh giấc đêm say ?
Như con sóng đã sinh ra từ nơi đâu của biển cả,
Để rồi cũng tan nát trong đại dương.
Dẫu chỉ một ngày trôi qua,
thì tất cả cũng đã là quá khứ
Năm tháng trôi đi như dòng sông không bao giờ ngừng lại
Chỉ có ta ngơ ngác đứng bên bờ
Ném những muộn phiền xuống đáy sông sâu.
Biển là nơi sông đến,
Bờ là bến sóng về,
Đời ta sẽ trôi về đâu,
Và tình ta biết đi qua chốn nào ?
Có lẽ tất cả cũng chỉ là mộng thôi
Khi tháng năm đã xa ta rồi !
Px! 27.12.2008
Sóng là đâu ?
Bởi trong những giấc mơ, có ai biết mình đang say ngủ
Và có ai biết mình sẽ mộng giấc đêm nay.
Hỏi thử thế gian tình là gì ?
Để người đi qua như một giấc mộng dài và cay đắng.
Nếu không có ngọt ngào, làm sao biết chua cay
Nếu không có đớn đau, thì nào ai biết được hạnh phúc.
Sao mỗi lúc cuộc tình trôi qua
Như đời ai trở về từ một đêm dài lắm mộng
Người ta chỉ thấy còn lại những khổ đau
Có ai biết tình yêu là biển cả ồn ào và lặng lẽ
Chỉ muốn biết sóng đổ về đâu
Để tan rồi chỉ còn lại bọt nước mà thôi.
Ta không biết, nhân thế cũng chẳng ai hay
Nếu tình yêu chỉ là một giấc mộng
Đến khi nào đời tỉnh giấc đêm say ?
Như con sóng đã sinh ra từ nơi đâu của biển cả,
Để rồi cũng tan nát trong đại dương.
Dẫu chỉ một ngày trôi qua,
thì tất cả cũng đã là quá khứ
Năm tháng trôi đi như dòng sông không bao giờ ngừng lại
Chỉ có ta ngơ ngác đứng bên bờ
Ném những muộn phiền xuống đáy sông sâu.
Biển là nơi sông đến,
Bờ là bến sóng về,
Đời ta sẽ trôi về đâu,
Và tình ta biết đi qua chốn nào ?
Có lẽ tất cả cũng chỉ là mộng thôi
Khi tháng năm đã xa ta rồi !
Px! 27.12.2008
Không Tên - tập thơ
Tên thật là Phan Gia Khuê
Sinh 13.02.1991 tại Tân Biên, Tây Ninh. Quê gốc: Phù Cừ, Hưng Yên.
Hiện là sinh viên năm 1 khoa Qui hoạch,
chuyên ngành Kĩ thuật hạ tầng đô thị, trường Đh. Kiến Trúc Tp. HCM
*
Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010
Giao Ước
Đã giao ước cuộc đời bằng trái ngọt
Mà chua chanh cho ớt cũng cay lòng!
Ta và em, chung mỗi một cầu mong
Cho trái đất xoay vòng chầm chậm lại.
Ngoài tình ấy, thứ tình trai và gái
Ta còn tình, tình đồng loại, em quên?
Những tháng ngày sống kề cạnh một bên
Sao vẫn lắm những thác, ghềnh… khoảng cách!
Chỉ thông cảm chứ lòng ta không trách
Vũ trụ còn cọc cạch để lăn quay..!
Ta hẹn em, rồi sẽ có một ngày
Gom vũ trụ, dồn vào tay tất cả
Nắn nhỏ lại cho gần nhau như đã
Buổi ban đầu, cái giá của tình thương.
Mà chua chanh cho ớt cũng cay lòng!
Ta và em, chung mỗi một cầu mong
Cho trái đất xoay vòng chầm chậm lại.
Ngoài tình ấy, thứ tình trai và gái
Ta còn tình, tình đồng loại, em quên?
Những tháng ngày sống kề cạnh một bên
Sao vẫn lắm những thác, ghềnh… khoảng cách!
Chỉ thông cảm chứ lòng ta không trách
Vũ trụ còn cọc cạch để lăn quay..!
Ta hẹn em, rồi sẽ có một ngày
Gom vũ trụ, dồn vào tay tất cả
Nắn nhỏ lại cho gần nhau như đã
Buổi ban đầu, cái giá của tình thương.
Hiểu
Làm người, khó lắm các em ơi
Cạm bẫy giăng giăng khắp đất trời
Những muốn thẳng người hăng hái bước
Đèo cao, vực thẳm… dễ dàng rơi!
Làm người, khó lắm các em ơi
Nín thở mà theo vận đất trời
Cắn chặt đôi môi “thêu dệt” sống
Thờ ơ một chút… đã buông rơi!
Ta hiểu cho ta, ta hiểu đời
Hiểu cho em nhỏ, hiểu chiều rơi
Hiểu trăng lành lạnh leo khung cửa
Hiểu những đêm thâu, hiểu đổi dời…
Ta hiểu từ ta hiểu đến em
Hiểu sương ấp ủ lá khô mềm
Hiểu âm thanh gọi rung lòng đất
Hiểu cả nhịp tim… đêm trắng đêm!
Cạm bẫy giăng giăng khắp đất trời
Những muốn thẳng người hăng hái bước
Đèo cao, vực thẳm… dễ dàng rơi!
Làm người, khó lắm các em ơi
Nín thở mà theo vận đất trời
Cắn chặt đôi môi “thêu dệt” sống
Thờ ơ một chút… đã buông rơi!
Ta hiểu cho ta, ta hiểu đời
Hiểu cho em nhỏ, hiểu chiều rơi
Hiểu trăng lành lạnh leo khung cửa
Hiểu những đêm thâu, hiểu đổi dời…
Ta hiểu từ ta hiểu đến em
Hiểu sương ấp ủ lá khô mềm
Hiểu âm thanh gọi rung lòng đất
Hiểu cả nhịp tim… đêm trắng đêm!
Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010
Buồn Dăm Ba Nỗi
Buồn miệng ta hát ta chơi
Buồn lòng ta trải thơ đôi ba hàng
Buồn tay chấm nốt nhạc khan
Buồn chân dạo cảnh vẽ ngang… đỡ buồn
Buồn lòng ta trải thơ đôi ba hàng
Buồn tay chấm nốt nhạc khan
Buồn chân dạo cảnh vẽ ngang… đỡ buồn
Cảm Xúc Bất Chợt
Giọng em ngọt, như miếng đường xứ Huế
Tan trong tôi, ly cà phê Ban Mê
Đêm chẳng lạnh, dẫu cho chăn không đủ
Tỏ trong tôi, ấm áp những đam mê
*
Đẩy thêm hơi, cời thêm lửa
Giữa cuộc đời, gởi tiếng chơi.
*
Ta ngồi chơi với nắng
Ta ngồi chơi với mưa
Ta ngồi chơi giữa trời
Buông đàn… hát chơi vơi.
Ta đi rong với gió
Ta đi rong với mây
Ta đi rong một vòng
Thả đời… dạo long nhong
Ta đứng đây với biển
Ta đứng đây với đồi
Ta đứng đây ngực đầy
Mở lòng… tình ngây ngây
Tan trong tôi, ly cà phê Ban Mê
Đêm chẳng lạnh, dẫu cho chăn không đủ
Tỏ trong tôi, ấm áp những đam mê
*
Đẩy thêm hơi, cời thêm lửa
Giữa cuộc đời, gởi tiếng chơi.
*
Ta ngồi chơi với nắng
Ta ngồi chơi với mưa
Ta ngồi chơi giữa trời
Buông đàn… hát chơi vơi.
Ta đi rong với gió
Ta đi rong với mây
Ta đi rong một vòng
Thả đời… dạo long nhong
Ta đứng đây với biển
Ta đứng đây với đồi
Ta đứng đây ngực đầy
Mở lòng… tình ngây ngây
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


