Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2007

Trăng Là Nguyệt

Trăng không tỏ không lẽ trăng đã mất
Nguyệt không cười không nghĩa Nguyệt khổ đau
Trăng mồng tám tượng hình trăng mười sáu
Nguyệt hôm nay cũng là Nguyệt ban đầu

Cây trong vườn vẫn đang còn lá xanh
Những chiều hôm em đưa tay vun xới
Từng hạt mầm gieo vào lòng đất mới
Để cháu con em - lớp trẻ trưởng thành

Chiều hôm nay em không ra vườn thăm
Giữa gió mưa đã kết thành dòng nhớ
Hình bóng em ngày xưa từng hít thở
Ngắm lá vàng về gốc rễ trăm năm

Chiếc lá vàng nguyện làm chất đạm xanh
Nuôi dưỡng mầm non thế hệ trong lành
Trăng sẽ tròn dẫu mùa thu đến muộn
Nguyệt mĩm cười như Nguyệt thuở khai sanh

Nào Ngờ

Một hôm ở chốn trần gian,
Chú Cuội nghe người ta nói:
Trên cung trăng có cô Hằng.
Nào ngờ gốc đa ngồi đợi.

Một hôm ở trên cung quãng,
Cô Hằng nghe gió thở than:
Trần gian có người phiêu lãng.
Nào ngờ chiếc bóng từng đêm.

Tình Thuở Học Trò

Có nói gì đâu,
Mà dám nói gì đâu.
Con đường qua nhà nón nghiêng bước vội,
Mình sợ lời yêu vụng dại,
Lỡ e người ấy giận hờn.

Rồi mùa Hạ mở ra,
Đóng lại một thời xanh biếc.
Hôm chia tay ngại ngần con mắt liếc,
Bờ môi không, nhạc tim khẽ khàng.

Rồi từng mùa phượng cháy,
Rồi từng mùa ve khan.
Em sáng ngời nỗi nhớ,
Anh mịt mùng cơn đau…

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2007

Trong Lành

Em yêu màu trắng trinh nguyên
Màu hoa của huệ đượm duyên trong lành.
Lá xanh, màu lá xanh xanh
Càng tô nét đẹp trong lành của hoa
Màu khoe đài các kiêu sa,
Mùi khoe nhẹ thoảng thơm xa dịu hiền…
Em mơ làm cánh bướm tiên
Cho lòng trinh trắng cho duyên thơm lòng.

Đơn Sơ

Chia nhau quả cốc làm quà
Dù nhăn mặt cắn, đậm đà tình nhau.
Bé dành cho mẹ quả cau
Mỉm cười mẹ trách "có cau, không trầu”
Thẹn thuồng, thầm hứa lần sau
Lần sau bé lại "quên cau, nhớ trầu”
Ôm con mẹ vuốt ve đầu,
Mẹ khen con mẹ mai sau nên người.

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007

Mẹ Tôi

Cây chưa mọc hết lá non
Trăng đà lặn xuống, đêm buồn hắt hiu.
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều./.

Ba Tôi

Trăng kia sớm rụng đầu non,
Mặt trời chiếu cả ngày tròn đêm thâu.
Mặt trời khuất núi đã lâu./.

1999

Chín năm, chín tháng, chín ngày,
Còn tôi chưa chín, mới hây hây vàng.
Bao giờ cho tới mùa sang?

Tự Vấn

Cái gì mà chẳng vuột xa?
Cái gì ở lại với ta suốt đời?
Tôi ngồi tự hỏi lòng tôi./.

Nhân

Được vào trong cõi nhân sinh
Phù vân là thế, nhưng tình thâm sâu.
Chữ "Nhân" là chữ làm đầu.