Bây giờ trời đã vào Thu
Ngoài mình chắc cũng mây mù vây quanh?
Giá còn có được người “thân”
Mình về với họ xếp dần lá rơi…
Nghe gì trong lá lá ơi?
Nghe như lá có nói lời… chia xa!
Giọt buồn lành lạnh bay qua
Mới hay lá khóc, ngỡ là mưa Thu!
Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2008
Nghe
Nghe người xuống biển tập bơi,
Cũng nín thở, ngậm môi sao đời cứ lặn.
Nghe em lên rừng tập trốn,
Cũng lặng tiếng, nấp mình sao bóng lại phơi ra.
Cũng nín thở, ngậm môi sao đời cứ lặn.
Nghe em lên rừng tập trốn,
Cũng lặng tiếng, nấp mình sao bóng lại phơi ra.
Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008
Ngày Mai Em Đi Lấy Chồng
Ngày mai em đi lấy chồng,
Là thôi ngày tháng mặn nồng bên nhau.
Còn đâu mộng ấy ban đầu
Xem như mình đã qua cầu gió bay.
Ngày mai còn một hôm nay,
Nói chi cũng lỡ một đời rồi em.
Thì thôi còn chút duyên tình
Một thời để lại hãy đem cắt rời.
Bóng chiều này xẻ làm hai
Con đường một nửa, chỗ ngồi chia đôi.
Nụ hôn hương đã về trời
Thì còn đắng ngọt bờ môi, xin người.
Ngày mai tôi đi lấy tôi,
Dở dang một nửa kiệu đời yêu không.
Ngày mai em đi lấy chồng…
Là thôi ngày tháng mặn nồng bên nhau.
Còn đâu mộng ấy ban đầu
Xem như mình đã qua cầu gió bay.
Ngày mai còn một hôm nay,
Nói chi cũng lỡ một đời rồi em.
Thì thôi còn chút duyên tình
Một thời để lại hãy đem cắt rời.
Bóng chiều này xẻ làm hai
Con đường một nửa, chỗ ngồi chia đôi.
Nụ hôn hương đã về trời
Thì còn đắng ngọt bờ môi, xin người.
Ngày mai tôi đi lấy tôi,
Dở dang một nửa kiệu đời yêu không.
Ngày mai em đi lấy chồng…
Huế Ơi
Lòng thương mến Huế tự bao giờ?
Mỗi tháng mưa buồn, mỗi ngẩn ngơ
Mỗi bận Thu sang, se lạnh nhớ…
Chút gì cho Huế, buổi ban sơ.
Mỗi tháng mưa buồn, mỗi ngẩn ngơ
Mỗi bận Thu sang, se lạnh nhớ…
Chút gì cho Huế, buổi ban sơ.
Tha Phương
Chẳng vì “cầu thực” cũng “tha phương”
Chẳng cắt lòng ra cũng “đoạn trường”…
Chốn cũ vẫn đây bao luyến nhớ,
Quê xưa còn đó những thân thương
Sáng ra đợi bạn cùng mưa nắng
Chiều xuống trông người với khói sương
Có nếm mùi đời mới hiểu được
Thế nào là khách “bỏ”… quê hương!
Chẳng cắt lòng ra cũng “đoạn trường”…
Chốn cũ vẫn đây bao luyến nhớ,
Quê xưa còn đó những thân thương
Sáng ra đợi bạn cùng mưa nắng
Chiều xuống trông người với khói sương
Có nếm mùi đời mới hiểu được
Thế nào là khách “bỏ”… quê hương!
Để Ươm Tình Người
Em ngồi nhẩm tính thời gian
Chi cho cái én bàng hoàng cánh bay!
Ngại ngùng nói chuyện tháng ngày
Nói “xưa”, cũng lặp; nói “nay”, cũng thừa…
Vẫn là ngôn ngữ ngàn xưa
Lời nào mới lạ, phải “thưa” với “trình”?
Dẫu ngồi nói chuyện ân tình
Vẫn trăng gió ấy, vẫn “mình với ta”!
Nói gần, nói rộng, nói xa…
Những lăng nhăng ấy, những ba hoa đời.
Văn minh, bay vút tầng trời
Lòng nhân ái lại bỏ rơi… chết chìm!
Cùng anh, góp lại con tim
Kết thuyền vượt biển đi tìm người thương
Cùng anh nối lại con đường
Vòng quanh trái đất, để ươm tình người.
Chi cho cái én bàng hoàng cánh bay!
Ngại ngùng nói chuyện tháng ngày
Nói “xưa”, cũng lặp; nói “nay”, cũng thừa…
Vẫn là ngôn ngữ ngàn xưa
Lời nào mới lạ, phải “thưa” với “trình”?
Dẫu ngồi nói chuyện ân tình
Vẫn trăng gió ấy, vẫn “mình với ta”!
Nói gần, nói rộng, nói xa…
Những lăng nhăng ấy, những ba hoa đời.
Văn minh, bay vút tầng trời
Lòng nhân ái lại bỏ rơi… chết chìm!
Cùng anh, góp lại con tim
Kết thuyền vượt biển đi tìm người thương
Cùng anh nối lại con đường
Vòng quanh trái đất, để ươm tình người.
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2008
Về Mẹ
Mẹ còng lưng,
Gánh đàn con đi trăm đường tủi cực.
Nắng hanh nồng khô hạt muối yêu thương.
Chiều rồi, sao vắng ngọn gió nam,
Đâu bóng mát mẹ ngồi quanh đôi gánh
Rồi đêm đến mịt mùng rét lạnh
Chỗ mẹ nằm đâu than củi ngày đông?
Nói đi anh - em,
Những đứa con yêu của Mẹ Lạc Hồng.
Gánh đàn con đi trăm đường tủi cực.
Nắng hanh nồng khô hạt muối yêu thương.
Chiều rồi, sao vắng ngọn gió nam,
Đâu bóng mát mẹ ngồi quanh đôi gánh
Rồi đêm đến mịt mùng rét lạnh
Chỗ mẹ nằm đâu than củi ngày đông?
Nói đi anh - em,
Những đứa con yêu của Mẹ Lạc Hồng.
Cuộc Tình Đã Mất
Anh đã đi qua,
Những con đường dọc ngang thị trấn.
Thấy hai hàng cây đứng thẫn thờ sưởi nắng
Bên lưng chiều se sắt gió chênh vênh.
Điếu thuốc trên môi cháy dở mấy lần,
Anh dừng lại lục tìm que diêm cuối
Từng ngón tay gặp nhau chới với
Ngày sắp tàn sương khói đầy dâng.
Có hẹn ai đâu, anh với một mình,
Quẩn quanh nỗi buồn sánh bước
Ngó trông ra cuộc tình đã mất
Thẫm sắc chàm nhuộm phía em xa…
Những con đường dọc ngang thị trấn.
Thấy hai hàng cây đứng thẫn thờ sưởi nắng
Bên lưng chiều se sắt gió chênh vênh.
Điếu thuốc trên môi cháy dở mấy lần,
Anh dừng lại lục tìm que diêm cuối
Từng ngón tay gặp nhau chới với
Ngày sắp tàn sương khói đầy dâng.
Có hẹn ai đâu, anh với một mình,
Quẩn quanh nỗi buồn sánh bước
Ngó trông ra cuộc tình đã mất
Thẫm sắc chàm nhuộm phía em xa…
Tìm Nhau
Men theo phấn bụi thời gian,
Tìm chiếc lá úa trên ngàn thu phong,
Lần trong từng cánh mây hồng,
Tìm màu mắt biếc nghìn trùng xa khơi.
Lần theo từng nẻo cuộc đời,
Tìm trong kỷ niệm bóng người thiên thu.
Tìm trong khói nhạt, sương mù,
Tóc thề buổi ấy bây chừ về đâu?
Tìm nhau tóc đã phai màu,
Biển xanh nay hoá cồn dâu mất rồi!!!
Tìm chiếc lá úa trên ngàn thu phong,
Lần trong từng cánh mây hồng,
Tìm màu mắt biếc nghìn trùng xa khơi.
Lần theo từng nẻo cuộc đời,
Tìm trong kỷ niệm bóng người thiên thu.
Tìm trong khói nhạt, sương mù,
Tóc thề buổi ấy bây chừ về đâu?
Tìm nhau tóc đã phai màu,
Biển xanh nay hoá cồn dâu mất rồi!!!
Khúc Thương Ca
Em mơ gì khi bờ vai vừa xoã tóc,
Đi vào đời như một cuộc viễn du;
Em ước gì khi hồn vừa thêu nắng,
Dang đôi tay đón ánh mặt trời?
Em ngày đó ngu ngơ: Con én nhỏ,
Như hạt sương mai e ấp trên cành.
Chợt hôm nao trời lên giông bão,
Em chơi vơi trong hạnh phúc ngậm ngùi!
Hạnh phúc nhỏ nhoi như hạt bụi,
Và mong manh hơn sợi tơ trời;
Hạnh phúc hiếm hoi như mưa tháng hạ,
Và đắng cay hơn mọi cay đắng trên đời!
Vì yêu anh em một đời lận đận,
Gạo cơm đâu để nuôi lớn nụ cười;
Vì yêu anh nên em thành cô phụ,
Để mỏi mòn chờ đợi… tháng ngày trôi!
Vì yêu anh em cam lòng chịu thiệt,
Còn đâu em đời dệt gấm thêu hoa!
Anh xấu số nên khiến em bất hạnh,
Đành trăm năm chung một khúc thương ca!
Đi vào đời như một cuộc viễn du;
Em ước gì khi hồn vừa thêu nắng,
Dang đôi tay đón ánh mặt trời?
Em ngày đó ngu ngơ: Con én nhỏ,
Như hạt sương mai e ấp trên cành.
Chợt hôm nao trời lên giông bão,
Em chơi vơi trong hạnh phúc ngậm ngùi!
Hạnh phúc nhỏ nhoi như hạt bụi,
Và mong manh hơn sợi tơ trời;
Hạnh phúc hiếm hoi như mưa tháng hạ,
Và đắng cay hơn mọi cay đắng trên đời!
Vì yêu anh em một đời lận đận,
Gạo cơm đâu để nuôi lớn nụ cười;
Vì yêu anh nên em thành cô phụ,
Để mỏi mòn chờ đợi… tháng ngày trôi!
Vì yêu anh em cam lòng chịu thiệt,
Còn đâu em đời dệt gấm thêu hoa!
Anh xấu số nên khiến em bất hạnh,
Đành trăm năm chung một khúc thương ca!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)