Thứ Tư, 21 tháng 11, 2007

Thuở Yêu Em

Thuở yêu em buồn đau từng cọng tóc,
Từng nhánh thần kinh, từng dòng máu âm u.
Vì yêu em, anh tin Thiên Đàng có thật,
Vì yêu em, anh đốt nến nguyện cầu.

Thuở yêu em, anh nghe lòng quạnh vắng,
S­ương gió khuya khắc khoải gọi tên ai !
Vì yêu em, anh thấy mình bèo bọt,
Mãi lênh đênh trên năm tháng u hoài.

Thuở yêu em, nên yêu đời phiêu lãng,
Hồn lang thang theo gió bạt ngàn ph­ương.
Vì yêu em, anh mơ thành thi sĩ,
Thích làm thơ ca ngợi nỗi cô đơn.

Thuở yêu em, anh thành người bệnh hoạn,
Vì tình yêu cũng là thứ vi trùng;
Khi nhớ th­ương bạo hành lên cơn sốt,
Anh điêu linh, anh khốn khổ vô cùng.

Thuở yêu em, anh sống đời cô lữ,
Bước sông hồ uống mãi chén đau th­ương.
Dù thời gian có làm tim rỉ máu,
Anh vẫn say... Thà một phút huy hoàng.

Thuở yêu em, anh thành tên du mục,
Một đêm nao hồn lạc lối thiên thai.
Vì yêu em mà lòng anh khánh kiệt,
Kỷ niệm hồng nh­ư hạt bụi trên tay.

Thuở yêu em, anh thành ng­ười vô đạo,
Muốn vung g­ươm chém nát cả trần gian.
Thà yêu em, dẫu có về địa ngục,
Còn hơn không mà đư­ợc đến Thiên Đàng

Thuở yêu em, anh như­ tên tử tội,
Cầu xin một lời, một tiếng, một quyền uy.
Vì yêu em, anh nh­ư ngư­ời hấp hối,
Màu hiển linh đã rợp bóng tà huy !

Không có nhận xét nào: